“Ừm.” Tô Thần gật đầu, “Ngụy Âm Sóc hình như đã chết, thi thể Mạnh Kỳ cũng bị cướp mất.”
Sắc mặt Đằng Lương trở nên quái dị, nhất thời không khỏi ngẩn ra, “Ngụy Âm Sóc chết rồi?”
“Là Lôi thẩm phán trưởng nói vậy, cụ thể ra sao ta cũng không rõ.” Tô Thần nhìn vị sư huynh của mình, “Thủ tịch bảo ta đi tìm Mạnh Kỳ.”
“Chỉ e là rất khó.” Đằng Lương rốt cuộc cũng hiểu vì sao mình bị gọi ra đây, cau mày nói: “Chẳng khác gì mò kim đáy bể.”




